Thứ Tư, ngày 16 tháng 1 năm 2013

Khúc mùa thu

Thơ cóp nhặt 2
18:49 23 thg 10 2011Công khai2 Lượt xem 0


KHÚC MÙA THU 
Nhạc: Phú Quang
Thơ: Hồng Thanh Quang

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng ?
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng

Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc
Còn điều chi em mải miết đi tìm.?

Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người

Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp ?
Khi thanh âm cũng bất lực như lời

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi ?

Bài thơ "Khúc mùa thu"

Thơ cóp nhặt
18:39 23 thg 10 2011Công khai0 Lượt xem 0
Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc ...
Thứ sáu, 03/12/2010 14:58
Chiều đang lang thang trên Yume, bỗng thấy chị bạn treo lên wall dòng chữ “ khi thanh âm cũng bất lực như lời”, như một phản xạ rất tự nhiên mình liền “ nhoi” vào câu “ …người đàn bà dấu đêm vào trong tóc, còn điều chi em mải miết đi tìm…”. Nhưng chợt giật mình tự hỏi: không biết câu của chị và của mình có liên  quan gì với nhau không ta, cũng may là không bị hố vì tất cả những câu trên đều nằm trong một ca khúc của Nhạc sỹ Phú Quang.
Không biết là do trí nhớ mình tốt, hay là bởi bài hát đó đã ám ảnh mình, giống như người đàn ông trong bài hát bị ám ảnh bởi “ người- đàn- bà- giấu- đêm- vào- trong- tóc “ ? :  Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người !



Tất cả những người yêu nhạc Phú Quang không ai không biết một bài hát rất nổi tiếng của ông, bài Khúc mùa thu - phổ từ thơ Hồng Thanh Quang.
Đoạn flute dạo đầu êm ái của ca khúc dẫn dắt chúng ta vào một không gian tràn đầy kỷ niệm tuy buồn nhưng ngọt ngào. Rồi bỗng dưng tiếng piano đột ngột vút cao dồn dập dường như báo trước một điều gì đau đớn khủng khiếp sắp sửa xảy ra. Rồi giai điệu lại đột ngột trở về sự yên bình như chưa hề có điều gì xảy ra, nhưng nào ai đoán trước được có điều gì sắp diễn ra trong cái vỏ bọc bình yên đó.

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa,
Sao thương ai ở mãi cung Hằng?
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Ðâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng.

Một người đàn ông khi thừa nhận mình đã không còn trẻ nữa là lúc ở họ có sự bất lực và thất vọng ghê gớm. Ta đâu còn trẻ nữa. Ta biết rõ điều đó. Nhưng sao trong ta vẫn còn rõ ràng những lời hẹn ước, những câu thề thốt của một thời trai trẻ. Như nhà thơ Lê Mạnh Tuấn cũng đã từng thổ lộ:

Mến yêu ơi
Ta cuồng say khát vọng
Ta đau đáu một cánh buồm xa lắc
Tuổi xuân đi qua rồi
Sao trái tim đơn côi còn chất chồng vụng dại
Những sợi tóc rối mềm tê tái dáng em...

Không thể quên, những kỷ niệm cũ như vòng nguyệt quế không bao giờ lụi tàn, chiếu xuống đời ta một thứ ánh sáng huyễn hoặc như một nỗi ám ảnh, một sự day dứt, báo trước những ngày còn lại của cuộc đời ta sẽ luôn bị dày vò trong sự bấn loạn nội tâm.




( Nhà thơ Quân Đội Hồng Thanh Quang )



Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc,
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em.
Người - đàn - bà - giấu - đêm - vào - trong - tóc,
Còn điều chi em mải miết đi tìm?

Phải! Ta đã yêu em như thế đó. Ta đã hy sinh cuộc đời mình cho em như đó là điều tất yếu, như dòng sông rồi cũng phải về với biển, như trăng khuyết rồi lại tròn, như đàn chim đến mùa lại quay về tổ. Tiếng nhạc piano một lần nữa lại vút lên dồn dập như khẳng định một lời tuyên thệ của trái tim. Vòng nguyệt quế của số phận đã đặt lên đầu ta một lời nguyện ước như một minh chứng cho tình yêu mãnh liệt, một tình yêu giúp vượt qua mọi trở ngại và sẵn sàng coi “chết là hạnh phúc”. Có ai coi chết là hạnh phúc không? Ta đó! Vậy mà em, người - đàn - bà - giấu - đêm - vào - trong - tóc, em còn chưa hài lòng ở ta điều gì, còn mãi kiếm tìm điều gì trong hành trình đi tìm hạnh phúc?

Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi.
Nhưng chưa hết cuộc yêu, tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người.

Ta cứ ngỡ em, người – đàn – bà - dấu – đêm – vào – trong – tóc, là một người đàn bà huyền bí dưới sự ràng buộc của định mệnh. Nhưng không, ta đến với em với tất cả sự chân thành của trái tim và bằng tình yêu chân thành đó, ta đã nhận ra em cũng như bao người đàn bà khác, có vui buồn, có đau khổ và cả sự khát khao hạnh phúc nữa. Nhưng vào khoảnh khắc đó, ta cũng hiểu thêm một điều rằng, em, người – đàn – bà – như – bao - người – đàn – bà – khác, mới chính là người sẽ ám ảnh ta trọn cả đời này. Ta nhận ra rằng cuộc đời này nếu thiếu em sẽ trở nên nhàm chán, sự tồn tại này nếu mất em sẽ trở thành vô nghĩa. Vậy mà ta cảm giác rằng điều đó đang ở rất gần ta, làm tim ta đau nhói.



( Nhạc sỹ Phú Quang )


Em đã ra đi dù rằng ta đã cho em tất cả mọi thứ ta có, ngay cả sự tồn tại của mình:

Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá,
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rồi.
Mênh mông quá, khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời.

Còn lại ta một mình với sự cô đơn, sự im lặng hãi hùng. Em đi rồi, nhưng nỗi ám ảnh về hình bóng của em thì dường như không bao giờ chấm dứt. Ngay cả nếu em có thành tượng đá, thành tro bụi thì cái sự im lặng của hư vô đó cũng đủ làm cho mọi thứ trong ta vỡ oà. Một mình ta với đêm dài câm lặng. “Mênh mông quá, khoảng trống này ai lấp”. Nếu bạn đã từng nghe Lê Dung hát câu này thì mọi lời bình luận sẽ trở nên thừa thãi. Mất em rồi, mọi thứ trong ta đều trở nên trống rỗng. Ta tuyệt vọng trong sự bất lực của thanh âm.
Sẽ chỉ còn quầng Thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời.
Người - đàn - bà - giấu - đêm - vào - trong - tóc,
Em tìm gì khi thất vọng về tôi?

Rồi ta nhận ra rằng, mùa Thu xưa sẽ chỉ còn là một quầng Thu mờ ảo. Nhưng trong cái mờ ảo, mơ hồ, hư hư thực thực đó thì nỗi cô đơn của ta lại sáng vằng vặc như chưa từng và sẽ không bao giờ tắt. Nó chiếu rọi trên đầu ta như một sự thất vọng ghê gớm, một sự ám ảnh định mệnh đã được dự báo ngay từ lúc “chưa hết cuộc yêu”. Vào lúc đó, ta lại thấy em trở thành huyền bí, hư ảo. Dường như cái cảm giác thấu hiểu em là một người - đàn - bà - như - bao - người - đàn - bà - khác tan biến. Ta chợt nhận ra ta chưa hiểu gì em cả. Cả cuộc đời này ta không hiểu gì em cả. Câu cuối cùng “Em tìm gì khi thất vọng về tôi?” làm chúng ta bàng hoàng về sự thay đổi đột ngột trong suy nghĩ của người đàn ông. Chính ta, phải chính ta đã làm em thất vọng. Em đã đến với ta nhưng ta đã làm được gì cho em, có lẽ chả gì cả. Ta đã yêu em bằng tình yêu mê muội. Em thất vọng. Em đã ra đi. Lời nguyện thề ư, chết là hạnh phúc ư? Từng đó là chưa đủ. Em cần ở ta một cái khác. Cái gì ư? Chính ta cũng không hiểu. Đến bây giờ ta vẫn không hiểu. Và nỗi cô đơn sẽ mãi vằng vặc trên đầu như sự trừng phạt cho kẻ thất bại trong trò chơi của số phận. Với âm hưởng chậm và nhẹ nhàng, đoạn cuối ca khúc như một một sự thừa nhận, thừa nhận trong sự bất lực.




( Nghệ sỹ ND Lê Dung )


Toàn bộ ca khúc có một âm hưởng buồn, nhưng ở các cung bậc khác nhau, lúc thì là nỗi buồn da diết, sâu lắng, lúc thì cuộn cuộn trào dâng, đau đớn đến tột cùng, lục lại tê tái cắt da cắt thịt, lúc lại cay đắng xót xa, còn nội dung của nó thì quá nhiều câu hỏi mà không có câu trả lời, khiến người ta dễ bị dằn vặt và ám ảnh vì những điều gì đó. Phú Quang đã phổ nhạc rất thành công bài thơ cùng tên của Hồng Thanh Quang- ( Hai người nghệ sỹ cùng tên Quang ) với chỉ ba thay đổi nhỏ về từ ngữ, làm cho bài thơ hay lên rất nhiều dưới sự trân trọng từng nốt nhạc. Với sự tinh tế của mình, Phú Quang đã chọn Lê Dung là người đầu tiên thể hiện ca khúc và sau đến Ngọc Tân. Tôi cho rằng không còn ai có thể thể hiện xuất sắc Khúc mùa thu hơn 2 người ca sĩ tài hoa đã quá cố này.

( ST & TH có CS & BS )

Ps: Cho đến nay tôi vẫn bị “ám ảnh” bởi hình ảnh “Người - đàn - bà - giấu - đêm - vào - trong – tóc “ mà vẫn chưa tìm ra hay nghe được lời giải thích nào về hình ảnh này.Vào cả trang thơ của nhà thơ Phùng Thanh Quang cũng không có một thông tin rõ ràng gì cả, có lẽ tác giả cứ để mặc như vậy cho tác phẩm của ông “ ám ảnh “ người ta thì phải.
Có ai biết thông tin gì về “Người - đàn - bà - giấu - đêm - vào - trong – tóc “  thì chia sẻ cho mình với nhé ! Rất cảm ơn !

KHÚC MÙA THU 
Nhạc: Phú Quang
Thơ: Hồng Thanh Quang

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng ?
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng

Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc
Còn điều chi em mải miết đi tìm.?

Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người

Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp ?
Khi thanh âm cũng bất lực như lời

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi ?
......
Câu hát trên còn là cảm hứng của một câu chuyện mang tựa đề:
NGƯỜI ĐÀN BÀ GIẤU ĐÊM VÀO TRONG TÓC
Truyện ngắn của TRẦN LỆ THƯỜNG

"Còn điều chi em mải miết đi tìm?". Ong ong trong đầu Thu Đông những câu hát chị vẫn hát hàng đêm. Chị hồi tưởng lại sự việc xảy ra trước đó. Từ lúc chị đứng bên bờ hồ Than Thở nhớ chuyện ngày xưa. Gần hai mươi năm rồi, đúng ra là chị có rất nhiều dịp về đây trình diễn nhưng chị từ chối, không muốn trở về một nơi đã để lại cho chị quá nhiều vết cắt như thân cây cao su người ta lấy nhựa mỗi ngày. Chiều nay, "Đồi thông lao xao" vẫn lao xao như ngày nào. Một chút đầm ấm, một chút dịu dàng len vào trong chị như sợi nắng luồn qua kẽ lá.
Cô nữ sinh Thu Đông thích đạp vịt trên hồ với người bạn học cùng lớp Trần Thưởng Cảnh để nghe anh hát: "Phố núi cao phố núi đầy sương. Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn. Anh khách lạ đi lên đi xuống. May mà có em đời còn dễ thương". Rồi chị xuống hồ đạp vịt để làm sống lại cảm giác ngày nào. Mơ màng chị nhớ câu chuyện "Đồi thông hai mộ" và trong ánh sáng chập choạng của buổi hoàng hôn, ảo giác cho chị thấy cô gái đáng thương đã trầm dưới hồ từ từ trồi lên mặt nước, tóc phủ gần kín mặt. Nhìn kỹ, hóa ra lại là chính chị. Ngay lúc ấy, chị bất chợt trông thấy Cảnh trong bộ quân phục màu xanh đang đứng ở bờ hồ. Chị đứng bật lên quên phắt là mình đang ở đâu rồi một cơn đau thắt nơi ngực trái vụt đến khiến chị ngã nhào xuống nước.

Cuối cùng hai người xa nhau mà không có buổi tiệc chia tay nào, không một lời tạm biệt. Thu Đông vào Sài Gòn thi diễn còn Cảnh lặng lẽ vào quân đội. "Em muốn được như Lê Uyên - Phương". "Thì em cứ đi tìm một "Phương" cho mình". Lúc đó cả hai vừa tốt nghiệp trung học phổ thông. Đầy mơ ước và hiếu thắng, lòng sôi nổi và cuồng nhiệt, tính tự mãn kiêu căng đẩy hai người rời nhau không cần một sân ga đèn vàng hiu hắt, không cần một sân bay nhàn nhạt nắng cuối thu. Trời Đà Lạt vẫn đầy sương mù và mưa bụi bay, Cảnh một mình che chiếc ô to lùi lũi trên mặt đường loang loáng nước trong khi Thu Đông tắm mình trong nắng ấm, vùng vẫy trong vũng âm thanh rộn rã, ngây ngất với những bản tình ca rồi trở mình trên mớ tro tàn mà người ta vẫn gọi là kỷ niệm trong bếp lò quá khứ.

Từ bé Thu Đông đã thể hiện khả năng ca hát đặc biệt. Một giọng hát đục, trầm, đầy lôi cuốn. Cô đi thi cho trường, cho địa phương, cho một cơ quan đơn vị nào đó. Lần nào cô cũng đậu cao với nhiều huy chương vàng. Những chiếc huy chương vàng ấy dẫn dắt Thu Đông tiến xa hơn nữa trên con đường nghệ thuật. Cô thích những giờ đi tập hát, cô thích đứng trên sân khấu dưới những ánh đèn đủ màu sắc để nhìn xuống khán giả. Cô say sưa hát quên cả đất trời, quên cả thế giới xung quanh. "Em là một nửa của đất trời và là một nửa của riêng anh". Cảnh đã nói một câu rất tầm thường nhưng vẫn ám ảnh theo chị mãi đến bây giờ. Đã hơn nửa đời thăng trầm sôi nổi Thu Đông vẫn không tìm được một "Phương" cho mình để cùng đứng trên sân khấu cất tiếng hát làm đẹp cho đời. Chị cũng vẫn cô đơn giữa một thành phố nhộn nhịp. Chị cũng vẫn khắc khoải hàng đêm trong bóng đêm với nỗi kinh hoàng. Vì lúc ấy chỉ có chị với nỗi đau mà bóng đêm là nhân chứng. Từ nhỏ, cô bé Thu Đông đã rất sợ bóng tối. Trong màn đêm đen nghịt cô đã tưởng tượng ra bao nhiêu là điều đáng sợ. Mụ phù thủy có chiếc mũi dài, ông chằng của "Đôi hia bảy dặm", mãng xà tinh… Vậy là cô hét toáng lên làm náo động cả nhà trong khi đứa em trai năm tuổi đang ngủ say sưa ở căn phòng bên cạnh. Phù Thị Thu Đông! Cô gái có cái họ còn mang một chút hơi hướm Trung Hoa xa vời vợi, không biết gì về Vạn Lý Trường Thành và cũng chẳng dính líu gì đến nhà Mãn Thanh nhưng cô lại rất thích Kinh Kha. "Đưa người không đưa sang sông. Sao nghe có tiếng sóng ở trong lòng". Dưới mắt Thu Đông lúc ấy Cảnh là một Kinh Kha thời thượng. Tính ít nói, lòng tốt, sự dũng cảm và còn vì Cảnh thường làm bài thi hộ cô, mua thật nhiều hoa bất tử tặng cô. "Hoa bất từ nói lên điều gì?". Cảnh cười, mũi nhăn lên. "Tượng trưng tình yêu hai đứa!".

"Tượng trưng tình yêu hai đứa!". Thu Đông thường nhẩm lại câu nói của Cảnh rồi chua chát nhìn những giỏ hoa treo lủng lẳng trong phòng. Vào Sài Gòn, Thu Đông bỏ lại những chiếc áo len đủ màu sắc với nhiều kiểu dáng khác nhau, hành trang mang theo là những giỏ hoa bất tử cũng đủ màu sắc. Sau này nghe tin mẹ sắp vào thăm chị hớn hở: "Mẹ ơi! Nhớ mang thật nhiều hoa bất tử mẹ nhé!". Thỉnh thoảng chị có tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại nhà để bạn bè gặp nhau trao đổi, giúp nhau tiến bộ hơn. Một cô bé thò đầu vào phòng chị trầm trồ: "Ôi! Hoa bất tử ở đâu nhiều thế? Chị Thu Đông! Chị cho em một giỏ nghen!". "Ùm! Ờ! Ờ!". Rồi đến tối, nhìn cô ca sĩ trẻ đỏng đảnh xách giỏ hoa ra cửa chị như bị lấy đi một thứ gì đó trong người. Giá mà nó nói "Chị tặng em bộ váy đẹp này". Có lẽ sẽ dễ chịu hơn. Hàng đêm, khi chị lên giường là ba giờ sáng, chị được ngủ đến mười một giờ, đi tập dượt, tám giờ ra khỏi nhà đến với sân khấu. Trải mái tóc dài đen óng mượt trên gối, chị mở mắt nhìn những giỏ hoa đung đưa đung đưa đến khi mòn mỏi ngủ thiếp đi. Dĩ nhiên cho đến bây giờ khi ngủ chị vẫn để đèn sáng mặc dù trong nhà còn có một người phụ nữ giúp việc.

"Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa. Sao thương ai ở mãi cung hằng. Lời nguyền cũ trên đầu như nguyệt quế. Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng…". Chị vụt im bặt ngẩn người ra. Rõ ràng là Cảnh đang ngồi ở hàng ghế đầu với chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt. Thấy Thu Đông nhìn anh đưa bó hoa trong tay về phía trước như thể nói lát nữa sau bài hát sẽ tặng chị. Tim chị nhói đau nhưng chị vẫn thấy bình tĩnh. Chị bỏ dở bài hát nửa chừng vội vã quay vào trong rồi lặng lẽ rời sân khấu, bỏ lại phía sau bao điều phiền toái. Sau gần mười năm lập gia đình, không tin tức thư từ gì, Cảnh đã quay lưng về phía chị, quên thung lũng tình yêu của những chiều nhạt nắng và những giỏ hoa bất tử nhẹ tênh nhưng trĩu nặng ân tình. Giờ đây, Cảnh tự cho phép mình tìm gặp chị giữa đêm Sài Gòn vang tiếng nhạc. Cuộc sống vẫn chảy trôi âm thầm như máu trong tim, tình yêu vẫn như hoa bất tử nhưng chị không cho phép mình gặp Cảnh. Chị vào Sài Gòn chưa đầy ba năm Cảnh đã lặng lẽ cưới vợ. Lần ra đi ngày ấy Thu Đông đâu ngờ sẽ chia tay Cảnh mãi mãi. Chị không phải là Megi của đồng cỏ Australia, chị là ca sĩ Thu Đông! Nếu có một ngày chị không còn khả năng ca hát nữa chị sẽ về bán hoa bất tử trước thung lũng tình yêu và sẽ không bao giờ bán cho bất người đàn ông nào dù họ có trả một giỏ hoa bằng cả cuộc đời. Cũng như, nếu có phải chết đêm nay vì nhớ thương chị cũng không bao giờ gặp Cảnh.

Mười hai giờ đêm! Về gần đến nhà chị đã thấy Cảnh ngồi trên bậc tam cấp trước cửa, đầu cúi thấp, kiên nhẫn chịu đựng, bó hoa hồng màu đỏ nằm cạnh bên. Chẳng biết người đứng vác cả bầu trời trong truyện thần thoại có nặng bằng chị vác nỗi đau chạy trốn. "Quay lại đi! Chúng mình đi ăn tối!". Thu Đông bảo Tường Linh, một nhạc sĩ đã viết rất nhiều bài hát cho riêng chị hát và những bài hát tặng chị. Mỗi đêm, anh đưa chị về rôi quay về trên con đường vắng ngắt tận ngoại ô thành phố. Gần năm mươi tuổi anh cũng không màng lập gia đình, cái chuyện đơn giản bình thường của đời thường đối với anh là một điều ràng buộc. Sao lại từ mình tròng vào cổ sợi dây thừng rồi để nó kéo lê từ ngày này sang ngày khác. Anh thích tự do như những nốt nhạc bay trên khuông, như những âm thanh tưng bừng bay trong không gian. Không phải chỉ có một Tường Linh xuất hiện bên cạnh Thu Đông mà còn rất nhiều Tường Linh khác nữa. Nhưng Tường Linh không phải là Cảnh. Mỗi người là một người khác. Và Cảnh chỉ có thể là Cảnh mà thôi.

Sáu giờ sáng! Thu Đông về, thẫn thờ nhìn bó hoa hồng nằm chơ vơ trên nền gạch vẫn còn đỏ thắm. Chị ngồi xuống chỗ Cảnh đã ngồi, cầm bó hoa lên nâng niu từng cánh. "Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá. Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rồi. Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp. Khi thanh âm cũng bất lực như lời. Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy. Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời. Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc. Em tìm gì khi thất vọng về tôi". Chị hát tiếp bài hát đã bỏ dở dang. Không đàn, không trống, không sân khấu, không tiếng vỗ tay. Hát một mình, để một mình mình nghe. Giá mà Cảnh có thể biến mất khỏi cuộc đời chị như chiếc bong bóng bay bị đứt dây, như miếng nước đá bào xịt xirô đỏ của ngày còn bé. Có một buổi sáng, Thu Đông giật mình tỉnh giấc vì tiếng quát tháo ầm ỉ trong con hẻm bên cạnh. Chị ta đang xa xả chửi rủa chồng trong khi ông này đang nằm vật dưới nền nhà ngáy như kéo gỗ. Không phải mấy mươi năm trước họ đã từng ao ước nắm tay nhau và muốn được sống cùng nhau, họ đã từng khao khát được đọa đày nhau trong ao tù hạnh phúc. Nhà bên kia thì chị nọ đang cầm cây chổi quét hơ quét hất khi ông chồng đã dắt xe ra khỏi cửa. Cười buồn, Thu Đông nghĩ thầm: Giá mà có cây chổi nào quét được Cảnh ra khỏi cuộc đời chị, không vương lại chút bụi kỷ niệm nào. Những gì liên quan đến Cảnh đều lầm lì ở lại trong chị như phù sa đắp bồi hai bên bờ nỗi nhớ. Lòng sông mỗi ngày một cạn khi phù sa mỗi ngày một nhiều và chị, như con thuyền mắc cạn trên một dòng sông không có nước.

Thu Đông vừa ngủ thiếp đi một chút thì chuông điện thoại reo vang. Choàng tỉnh, mắt nhắm mắt mở chị với tay tìm điện thoại. "Alô!". "Chào em! Thu Đông!". Chị bật dậy hét lên. "Cảnh! Anh Cảnh!". "Anh đang ở ngoài đảo. Ngày hôm qua đọc báo thấy đăng tin em đi trình diễn ở nước ngoài. Chúc mừng em..". Rất tiếc chị không nghe được giọng nói đầy xúc động của Cảnh, chị đã ngất lịm. Sức khỏe ngày một yếu đi, bệnh tim ngày một trầm trọng. Thu Đông biết một lúc nào đó chị sẽ như chiếc lá bàng cuối thu, chỉ cần cơn gió nhẹ. Đời người có thế thôi! Chị cũng không có gì để ân hận. Chị đã và đang sống theo con đường chị đã chọn. Chị biết vì sao Cảnh không chịu về đất liền, vì sao Cảnh bỏ quên vợ con ở nhà ba mẹ. "Anh Cảnh có hai đứa con trai. Một đứa là Xuân, một đứa là Hạ…". Thỉnh thoảng gọi điện thoại ra cho Thu Đông, em trai chị lại nhắc đến Cảnh ngoài ba mẹ. "Em là một nửa của đất trời…". Vậy là còn một nửa kia của trời đất Cảnh đã mang tặng cho con nhưng còn một nửa của chính mình anh lại đành lòng đánh mất!

"Nghe tin em về Đà Lạt trình diễn anh vội về đây. Rất lâu rồi chúng ta không gặp nhau…". Thu Đông mở mắt, gương mặt Cảnh thật gần với hàng ria mép đen và đôi mắt mỏi mệt đầy nước. Anh mặc quân phục và đeo quân hàm cấp tá. Một gia đình truyền thống quân đội. Chắc hẳn Cảnh cũng không ân hận gì với những gì đang có. Đứng quanh giường là ba mẹ, em trai chị, bác sĩ, Tường Linh và nhiều người khác nữa. Tất cả cúi đầu và có người đang khóc. Chị bỗng dưng rất muốn hát, thèm được hát và chị hát… "Ta đã yêu, đã yêu như chết là hạnh phúc. Ta đã quên mình chỉ để nghĩ về em. Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc. Còn điều chi em mãi miết đi tìm?". Chị ngồi dậy bước xuống giường. Và chị trông thấy chị mắt môi tái nhợt nằm xuôi tay theo người trên chiếc giường trải ra trắng toát, không son phấn, không nữ trang. Thảng thốt, chị ôm chầm lấy Cảnh nhưng chỉ ôm vào khoảng trống không. Quay sang mọi người chị gào lên: "Ba! Mẹ! Tường Linh! anh Cảnh!".

Mọi người vẫn bất động như mặc niệm. Yên lặng đến ngột ngạt khó thở. Bác sĩ quay sang thì thầm với Tường Linh. "Tim đã ngừng đập trước khi Thu Đông rơi xuống nước".
Chưa có ai bình luận.
Sao bạn không là người đầu tiên "bóc tem" nhỉ?

Hoa nở sớm

Hoa nở sớm
20:14 16 thg 6 2011Công khai0 Lượt xem 0
                      

        
  (Xuân Diệu)
Hoa chẳng chờ em, nở sớm hơn,
Một vùng xao xuyến dạ lan hương.
Bỗng đêm ngào ngạt qua khung cửa
Ấy dạ lan hoa hội giữa vườn.

Từ khi hoa trổ những chùm xinh
Trong ý thương yêu đã để dành
Nghĩ đến em về, hoa độ nở
Vì em, hương đợm, cả mi thanh.

Mấy ngày đông ấm giục hoa sinh
Đêm đến tin hương bỗng giật mình!
Như sóng ngạt ngàn từng đợt một
Dạ lan kỳ ảo thấm năm canh.

Muốn cầm hương quý đợi em anh
Anh cất hoa hương giữa ái tình
Muôn vạn hương triều thơm tựa biển
Em về thở lại giữa hồn anh.

Chưa có ai bình luận.
Sao bạn không là người đầu tiên "bóc tem" nhỉ?
Ảnh của Hoa Dạ hương

Dạ Hương

Dạ Hương
 
08:20 25 thg 4 2011Công khai8 Lượt xem 2
 
Lung linh như những chùm sao
Hương thơm lặng lẽ tỏa vào trong đêm
Cho người một chút dịu êm
Cho mình biết mấy nỗi niềm ... Hoa ơi! ...